Hàng ngày, một công ty có rất nhiều quyết định được đưa ra, với mỗi quyết định được đưa ra thì nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến công ty. Như vậy, chúng ta cần xây dựng một một hình đưa ra quyết định để đảm bảo là quyết định được đưa ra mang lại nhiều lợi ích cho công ty và hạn chế tổn hại cho công ty. Hơn nữa, việc có một mô hình đưa ra quyết định sẽ giúp hạn chế những mâu thuẫn giữa các nhân sự trong công ty. Bài này mình sẽ phân tích ưu và nhược điểm của một số mô hình và miêu tả chi tiết mô hình đưa ra quyết định mà hiện tại mình thấy hiệu quả nhất.

Mô hình tập trung

Việc đưa ra quyết định sẽ tập trung vào một người hoặc một nhóm duy nhất trong một tập thể. Ưu điểm của mô hình này nhóm người đưa ra quyết định sẽ là nhóm tinh hoa của tập thể, do đó những quyết định sẽ gần như là hoàn hảo nhất.

Trái lại, nhược điểm là nó không có tính mở rộng, khi mà công ty tăng số lượng quyết định cần được đưa ra lên thì lúc này nhóm quyết định sẽ bị quá tải. Hơn nữa, nếu chỉ có một nhóm đưa ra quyết định thì quyết định có xu hướng đi theo một màu sắc và thiếu góc nhìn dẫn đến là quyết định sẽ có thể gây ra những sai lầm không được phát hiện sớm, dẫn đến tổn hại lớn cho công ty.

Mô hình phân tán

Thay vì quyết định sẽ được đưa ra bởi một nhóm, thì lúc này quyết định sẽ được chia ra để tất cả các nhóm và các thành viên trong công ty để có thể đưa ra quyết định. Với mô hình này mình sẽ giải quyết được vấn đề mở rộng của mô hình ở trên. Tuy nhiên, nhìn một cách tổng quan hơn, thì mỗi quyết định đều bị chi phối bởi một nhóm cụ thể như mô hình ở trên, và sẽ  gặp những vấn đề về một màu và thiếu góc nhìn như mô hình ở trên.

Lúc này đây, mô hình ra quyết định cần phải được cân bằng ở mức là có nhiều nhóm sẽ đóng góp vào một quyết định và hạn chế mâu thuẫn giữa các nhóm trên việc đưa ra quyết định.

Mô hình phân tán - tập trung

Quyết định sẽ được đi qua 2 bước cụ thể: thiết kế quyết định và kiểm tra quyết định. Ở giai đoạn đầu, quyết định sẽ được chia cho các nhóm để các nhóm tìm hiểu, xây dựng và tìm kiếm giải pháp. Tiếp sau đó thì các nhóm phải mô tả chi tiết về giải pháp của nhóm mình trước khi đưa quyết định ra hội đồng các nhóm để chấp vấn một giải pháp hay một quyết định đó. Ở bước kiểm định, có thể nảy sinh ra tình trạng nhiều nhóm có nhiều giải pháp khác nhau và dẫn đến kéo dài thời gian đưa ra quyết định.

Để giải quyết vấn đề này, thì các nhóm tham gia chấp vấn chỉ đặt câu hỏi để kiểm tra giải pháp và hạn chế thay đổi giải pháp của nhóm sở hữu. Vì nhóm sở hữu là nhóm chịu trách nhiệm và thực thi giải pháp nên các nhóm tập trung vào việc hoàn thiện giải pháp gốc thay vì thay đổi giải pháp, trừ khi giải pháp đưa ra không đáp ứng được tất cả yêu cầu thì nhóm sở hữu quyết định sẽ lựa chọn giải pháp được gợi ý từ các nhóm chấp vấn.

Tóm lại, mỗi tổ chức sẽ lựa chọn mô hình đưa ra quyết định phù hợp với số lượng thành viên trong tổ chức cũng như khả năng của từng thành viên. Ví dụ như số lượng thành viên ít mà khả năng  từng thành viên có độ chênh lệch cao, thì  gợi  ý nên theo mô hình 1, còn số lượng thành viên nhiều và khả năng đồng đều với nhau thì nên theo mô hình 3 để tất cả các nhóm trong tổ chức có cơ hội phát tiền từ việc học hỏi lẫn nhau thông qua các phiên chấp vấn.